Ông chủ công ty phân phối Rolls Royce lý giải chuyện giới siêu giàu Việt thích giấu mặt

“Không thể nhắc xã hội nào giàu lên hoàn toàn lành mạnh cả, xoành xoạch có mặt trái của nó”

Đoàn Hiếu Minh – Chủ tịch Regal Motor Cars

Theo báo cáo năm 2017 của Knight Frank, Việt Nam có phân khúc siêu giàu tăng nhanh nhất toàn cầu với số lượng sở hữu hơn 10 triệu USD là 610 người và trên 30 triệu USD là 200 người. Là người thường xuyên tiếp xúc với giới siêu giàu, ông nghĩ gì về những con số này?

Trước hết là tôi thấy mừng khi Việt Nam có nhiều người giàu lên. Người giàu là đầu tàu để kéo nền kinh tế tăng trưởng. Nếu như ckhá có những doanh nhân phong lưu, không có các kinh nghiệm, các tích lũy hay sự nghiệp của họ thì khó có thể kéo nền kinh tế vực dậy được.

Tuy nhiên, từ con số đó cũng có thể thấy 1 số mặt trái. Có thể 1 số người giàu lên không thuần khiết, nhưng điều đó thì xã hội nào cũng có. Tuy nhiên, giả thiết năm sau, báo cáo của Knight Frank cho thấy nhiều người siêu giàu hơn thì càng đáng mừng, chứ không nên quá lo lắng về những mặt trái.

Trong 1 nền kinh tế còn nghèo như Việt Nam mà số lượng triệu phú đôla và người siêu giàu tăng cực nhanh cũng cho thấy khoảng cách giàu nghèo gia tăng. Ông nghĩ gì về điều này?

Việc phân hóa giàu nghèo có nhiều xuất xứ mà muốn giảm bớt thì chính sách của Nhà nước sẽ đóng vai trò không được lãng quên. Nhìn chung thì người giàu cần đóng góp nhiều hơn cho xã hội, chứ không thuần tuý là tích lũy của nả và người nghèo cần có những thời cơ thoát nghèo tốt hơn. Tuy nhiên, cũng không do vậy mà tôi và quý tương đốich hàng lại cản trở thời cơ kiếm tiền chính đáng của những người giàu.

Danh sách về những người siêu giàu của Knight Frank không được công khai nhưng trên sàn chứng khoán, hồ hết những người giàu nhất có nguyên cớ của nả từ buôn bán đất đai. Tại sao lại không phải là các đơn vị cung ứng như đã diễn ra ở Hàn Quốc với Samsung, LG, Huyndai…?

Việt Nam đang trên đà tăng trưởng, người dân có nhu cầu ăn, ở càng ngày càng lớn. Trong đó, nhà cửa trở thành nhu cầu cấp thiết và ai đón được nhu cầu đó, tạo ra hàng hóa tốt thì người đó có quyền giàu lên. Những người siêu giàu trên sàn chứng khoán mà mọi người thấy đã nắm bắt được thời cơ đó.

Về việc so sánh với Hàn Quốc thì tôi nghĩ rằng mỗi quốc gia có 1 định hướng tăng trưởng tương đốic nhau, không nước nào giống nước nào. Hàn Quốc là quốc gia của cung ứng, nhưng 1 ví dụ tương đốic là Singapore. Họ vẫn giàu nhưng là quốc gia của nhà sản xuất, du hý, y tế… Hàn Quốc chọn 1 đường đi, Singapore chọn 1 đường đi, Việt Nam chọn 1 đường đi. Và câu chuyện chọn đường đi nào thì sẽ sinh ra những người giàu thích hợp với hướng tăng trưởng đó.

Theo số liệu thống kê của Knight Frank thì số lượng người siêu giàu tương đối nhiều nhưng thực tại ở Việt Nam là có rất ít người muốn công khai khối của nả của mình, thậm chí là có người còn mua mọi cách giấu sở hữu dù tổ chức đã niêm yết trên sàn chứng khoán. Phải chăng họ e dè tâm lý ghét người giàu hay là điều gì tương đốic?

Người Á Đông tương đốic với phương Tây là sống khá khép kín. Thời bao cấp, nhà nào có con gà còn không dám khiến làm thịt ban ngày, bao lăm đời nay có tâm lý như thế rồi. Với những người khiến buôn bán, họ không muốn mọi thứ bị quan tâm 1 cách quá mức, để công việc của họ diễn ra thuận lợi.

Còn việc nhắc rằng họ không thích chuyện trò họ giàu thì không đúng đâu. Không thích nhắc giàu sao mua Rolls Royce, nhà đẹp… Quan trọng là họ san sớt với ai vì chẳng thể san sớt với 1 cộng đồng nhiều hình thức được. Họ có cộng đồng riêng, chỉ không muốn san sớt với cộng đồng hay có cái nhìn không chủ động thôi.